Lục lại những bức ảnh cũ, mới thấy thời gian trôi nhanh thật.
Tháng 11 năm 2015, một sáng lạnh và nhiều sương. Mấy anh em trong Câu lạc bộ Xe đạp Hạ Long hẹn nhau ở chân Núi Bài Thơ, phía đối diện rạp Bạch Đằng cũ. Hôm đó, chúng tôi mang theo chiếc xe đẹp và nhẹ nhất của Trần Minh Dương để chụp ảnh lưu niệm trên đỉnh núi.
Trước giờ leo, cả nhóm ghé mua xôi chả mực gốc bàng — món ăn quen thuộc của người Hạ Long — rồi thêm vài lon bia cho vui câu chuyện. Với những người thường xuyên leo Yên Tử khi ấy, đường lên Núi Bài Thơ khá nhẹ nhàng. Chỉ sau vài chục phút, cả nhóm đã đứng trên đỉnh núi, giữa gió lạnh và sương sớm.
Từ trên cao nhìn xuống, Hạ Long hiện ra bình yên và rộng mở. Anh em tranh thủ chụp vài kiểu ảnh đón bình minh, ăn sáng, trò chuyện và tận hưởng một buổi sáng rất đỗi bình thường nhưng giờ nghĩ lại thấy thật đáng quý. Hôm đó còn gặp hai cô gái trẻ cũng thích khám phá và yêu thiên nhiên như chúng tôi.
Mười năm đã qua. Nhiều người trong ảnh giờ vẫn giữ niềm đam mê thể thao. Chiếc xe năm ấy thuộc về Trần Minh Dương, người vừa hoàn thành Ironman tại Đà Nẵng với quãng đường bơi 4km, đạp xe 180km và chạy 42km liên tục trong hơn mười hai giờ — niềm tự hào của thể thao Quảng Ninh.
Nhìn lại những bức ảnh cũ, tôi càng mong một ngày Núi Bài Thơ sẽ được khai thác phù hợp để trở thành điểm ngắm cảnh xứng đáng với giá trị vốn có. Từ nơi đây có thể ngắm trọn vịnh, thành phố và cảm nhận vẻ đẹp rất riêng của Hạ Long.
Chúng tôi sinh ra và lớn lên trên vùng đất này. Có thể ngày ấy điều kiện học tập, giải trí hay cơ hội tiếp cận thông tin không nhiều như các đô thị lớn. Nhưng chúng tôi có một thứ rất đặc biệt: tình yêu với quê hương và cái chất chân thành của vùng đất mà Bác Hồ từng gọi là "Việt Nam thu nhỏ".
Chúng tôi tự hào là một phần của Hạ Long.
Và luôn chào đón bạn bè bốn phương đến với Hạ Long — không chỉ để ngắm cảnh, mà còn để cảm nhận cuộc sống và con người nơi đây.







